Đăng bởi: NT | 21 Tháng Bảy, 2007

Sợi tơ oan nghiệp

Ngày xưa có một anh chàng

Nổi danh độc ác hung tàn gần xa

Hắn tên là Kiện Đà La

Hồi còn đi học chẳng tha bạn nào

Khắp trường ăn hiếp trước sau

Bạn bè yếu thế buồn rầu khôn nguôi,

Lớn lên hắn phá khắp nơi

Phá trong trường lớp, phá ngoài làng thôn.

Lại thêm háo sát luôn luôn

Các loài gia súc khôn hồn tránh xa

Hắn mà tóm được chẳng tha

Thẳng tay hành hạ thật là thương đau,

Côn trùng, bò sát như nhau

Dù cho nhỏ bé cũng đâu an toàn

Dùng chân hắn dẫm bạo tàn

Con ong, cái kiến nát tan đọa đày.

Kiện Đà La tới một ngày

Giết người mà chẳng gớm tay nữa rồi

Trở thành tên cướp khắp nơi

Bà con thấy hắn tức thời trốn ngay

Kêu nhau tránh nạn khổ này:

“Kìa hung thần đến gieo đầy tai ương!”

Thấy thiên hạ khắp xóm làng

Tỏ ra hãi sợ, hắn càng vui thêm

Toàn thân hắn toát ra liền

Một luồng sát khí triền miên lạnh lùng

Chẳng riêng người mới hãi hùng

Cả ma lẫn quỷ đều cùng hoảng kinh.

*

Một ngày dạo cạnh rừng xanh

Nhìn quanh kiếm vật hy sinh bữa này

Kiện Đà La chợt thấy ngay

Nhện kia bò chậm loay hoay bên lề,

Nhện mang bầu nên nặng nề

Chẳng bò nhanh được, dễ gì thoát thân

Khó mà thoát gót tử thần,

Kìa tên hung ác nhanh chân tới rồi

Định tâm dẫm nát Nhện thôi

Nhện kia run rẩy, rúm người, lăn quay.

Kiện Đà La thấy hay hay

Niềm vui trong dạ hôm nay chợt về

Hắn tha cho Nhện bò đi,

Nhện mừng thoát chết thảm thê chốn này

Thật là may mắn lắm thay,

Nhện từ khi đó ngày ngày gắng công

Tu hành tinh tấn một lòng

Mong đừng vương kiếp côn trùng mãi thêm

Tu nhiều kiếp! Vững lòng tin!

Một ngày Phật độ Nhện lên Niết Bàn

Nghe kinh thơm, tắm đạo vàng

Thần thông Nhện luyện giỏi giang sau này.

*

Thời gian lần lượt vần xoay

Kiện Đà La đến một ngày tàn hơi

Già người, yếu sức, trọn đời

Chết xong bị quỷ kéo lôi đi liền

Đày địa ngục, cột xích xiềng

Một bên móc sắt, một bên vạc dầu

Nhục hình khổ cực đớn đau

Dưới tầng mười tám thẳm sâu hãi hùng,

Đây tầng địa ngục cuối cùng

Dành riêng cho kẻ dữ hung nhất đời.

*

Một hôm địa ngục tơi bời

Thảm thê vang vọng tiếng người kêu la

Phật Đà nhìn xuống nhận ra

Tội nhân là Kiện Đà La đọa đày

Thấu soi tiền kiếp trước đây

Hắn tuy hung dữ, có ngày từ tâm

Đã tha cho Nhện một lần

Dù sao cũng đã gieo mầm nhân duyên,

Phật quay sang Nhện kề bên

Dạy nên giúp hắn một phen trọn tình.

Vâng lời Nhện vận sức mình

Nhả tơ thành sợi phun nhanh ra ngoài

Phun từ cao tít cõi trời

Xuống tầng địa ngục dưới nơi tận cùng.

*

Đang trong cảnh khổ não nùng

Kiện Đà La bỗng thấy buông trước mình

Dây tơ ngũ sắc lung linh

Từ trời thòng xuống rung rinh đón mời,

Hắn ta mừng rỡ nghẹn lời

Vội vàng chụp lấy đu người leo lên,

Leo lưng chừng tới phía trên

Hắn nghe có tiếng vang rền dưới chân

Cúi nhìn thấy đám tội nhân

Tranh nhau ráo riết leo dần lên dây

Hắn suy nghĩ: “Thật nguy thay!

Sợi tơ mỏng mảnh này đây chẳng bền

Nhiều người bám nặng đứt liền

Sẽ rơi trở lại xuống miền khổ đau!”

Mối lo vừa thoáng trong đầu

Ôm dây hắn vội tụt mau xuống rồi

Tính co chân đạp đám người

Đang đeo phía dưới cho rơi xuống dần,

Nào ngờ vừa mới giơ chân

Sợi tơ ngũ sắc bất thần đứt ngang.

Kiện Đà La vội kêu vang

Kéo theo cả đám kinh hoàng thét la

Cùng rơi xuống chốn thẳm xa

Xuống miền địa ngục, lối ra khó tìm.

Phật Đà và Nhện phía trên

Thở dài buông tiếng khi nhìn chúng sinh

Nổi chìm địa ngục điêu linh

Nghiệp xưa chót lỡ, cực hình khó qua.

Tiếc thay cho Kiện Đà La

Bao nhiêu nghiệp dữ nếu mà chẳng mang,

Lòng sân phút chót đừng vương

Mọi người chắc đã có đường thoát ra.

(phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: