Đăng bởi: NT | 3 Tháng Tám, 2007

Lương y tiết kiệm

Những người sống một đời đầy lòng nhân ái ,vị tha được chư Phật chư Bồ Tát thương vô cùng.Chúng ta cùng nghe câu chuyện về một lương y suốt đời vì bệnh nhân nghèo :

Được mời đi ăn tiệc, ông xin không ăn để được nhận tiền, gia đình khấm khá nhưng vẫn đi xin quần áo để mặc…Ông chắt bóp từng đồng để chữa bệnh miễn phí cho người nghèo.

Mấy chục năm qua, người ta chỉ thấy ông mặc quần áo lính đã sờn cũ, không dám mua quần áo mới vì sợ tốn tiền! Ông còn đi xin cả quần áo về mặc để “đỡ phải may quần áo mới”. Con cháu, bạn bè đến thăm tặng quà bánh thì y như rằng khi người đó vừa về ông đem mấy thứ quà ra bán cho các cửa hàng ở phố để lấy tiền.

Đi dự hội nghị cựu chiến binh, cán bộ hưu trí… của huyện hay của tỉnh, câu đầu tiên của ông là: “Này, tôi nghe nói bữa nay có chiêu đãi cơm trưa. Xin quy phần tôi ra tiền để tôi lấy tiền dùng vào việc khác. Trưa tôi về nhà ăn cơm rồi quay lên họp cũng được”.

Với ông tiền quý lắm, nhưng không quý cho bản thân ông mà cho thiên hạ…

“Mệnh lệnh của trái tim”

Nhà của ông khá khang trang và lúc nào cũng đông khách, phần lớn là những người cơ nhỡ, ốm yếu, nghèo nàn. Đó chính là nhà của lương y, bác sĩ Phạm Nhất Định.

Trước cửa nhà ông lão đã 78 tuổi này treo một tấm bảng khá ấn tượng: “Khám chữa bệnh, tư vấn sức khỏe, cấp cứu tai nạn giao thông miễn phí”. Bao nhiêu tiền ky cóp,tiết kiệm , không dám ăn tiêu ông đều dồn sức vào nơi đây. Lúc nào nhà cũng mở rộng cửa đón bệnh nhân nghèo, bất kể là đêm hay ngày.

“Mình cần phải ghi rõ như thế để mọi người dù là dân địa phương hay người đi đường có thể mạnh dạn ghé vào. Tôi rất hiểu tâm trạng của những bệnh nhân nghèo khi không có tiền trong túi ngần ngại như thế nào mỗi khi bước vào các phòng khám bệnh”, bác sĩ Định nói.

Bất kể là ai, vào khám bệnh còn được ông trân trọng mời một bát nước chè xanh bốc khói, thơm ngát. Khám xong còn được nhận thuốc mang về mà không phải tốn một đồng nào cả.

Không chỉ khám, chữa bệnh tại chỗ, bác sĩ Định còn đi khám bệnh “lưu động” miễn phí trên chiếc xe gắn máy cà tàng của mình khắp mọi nơi thuộc vùng sâu, vùng xa của tỉnh Thái Bình.

Ông nói: “Đối với tôi, cứu người là mệnh lệnh của trái tim. Chỉ cần nghe có người bệnh cần phải được cứu chữa thì bất kể xa xôi, cách trở mấy cũng phải đi đến nơi cho kỳ được”.

Có lần đang nửa đêm, có người ở tận huyện Quỳnh Phụ, cách thị trấn Vũ Thư mấy chục cây số đến gõ cửa nhờ ông đến cứu mạng cho mẹ mình. Ngay lập tức, ông nón, áo lên đường trong đêm mưa.

Gia đình ông đã mấy đời làm nghề thuốc đông y. Ông tốt nghiệp đại học với hai bằng bác sĩ tây y và đông y. Thời tuổi trẻ của bác sĩ Định là những tháng ngày ác liệt nhất của cuộc chiến tranh chống Mỹ trên chiến trường miền Trung.

“Tôi từng chứng kiến bao nhiêu mạng người đã mất vì bom đạn. Cận kề với cái sống và cái chết, tôi hiểu sinh mạng con người quan trọng như thế nào nên tâm niệm dành cả cuộc đời cho việc cứu người bằng tất cả khả năng của mình”, ông tâm sự.

Điện thoại reo, có người nghèo bị ốm nặng ở tận Quỳnh Phụ lại gọi ông. Ông lão dắt chiếc xe cà tàng mà ông gọi là “phòng khám lưu động” ra và mất hút trên đường làng…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: