Đăng bởi: NT | 20 Tháng Tám, 2007

Liên hệ bản thân: Con người khờ khạo của tôi ơi!

Chưa tới đâu, đã than đời mệt mỏi

Chưa kịp đói, đã sợ mất miếng ăn

Chưa ăn năn, đã bảo rằng không tội

Chưa kịp hỏi, đã bảo biết hết rồi

Chưa tìm tòi, làm sao không u tối

Chưa mở lối, vội bảo không lối đi

Chưa có chi, đã tưng bừng khói lửa

Chưa có ngứa, đã gãi rách da rồi

Chưa phản hồi, thì bao giờ mới thấy

Chưa cựa quậy, nên chết dí một nơi

Chưa cất lời, làm sao ai hiểu được

Chưa tính trước, nên thất bại não nề

Chưa sơn khê, nên núi đồi cao vút

Chưa côi cút, nên đâu biết đơn cô

Chưa vật vờ, đã bảo rằng ngây dại

Chưa dầu dãi, đã sợ nắng sợ mưa

Chưa biết vừa, nên làm sao biết đủ

Chưa hội tụ, nên cứ mãi phân kỳ

Chưa tính ly, nên sai ngàn vạn dặm

Chưa đằm thắm, nên học thói “Hà Ðông”

Chưa bềnh bồng, nên sợ đời trôi nổi

Chưa lửa khói, đã vội nhặt tro tàn

Chưa lầm than, đã sợ đời gian khổ

Chưa xuống hố, sao lại bảo chết rồi

Chưa nhếch môi, sao nụ cười biến mất

Chưa thấy mật, mà lại bảo chết ruồi

Ðứng lại là thụt lùi

Giậm chân là đã chết

Hỡi con người ngốc nghếch

Khờ khạo của tôi ơi!!!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: