Đăng bởi: NT | 24 Tháng Tám, 2007

Thoáng suy tư

Mùa phượng nở quê mình năm nay con không còn nhặt ép vào tim những trang sử có mẹ trong đời.

Mẹ ơi! Nơi phương xa con nghe tim mình hối hả, bởi Vu Lan mùa Báo hiếu lại về. Mùa lễ này con không được nhìn thấy mẹ, đang hao gầy với khuôn mặt qua nhiều nếp nhăn vì năm tháng gia đình mình nghèo khó. Con rời xa nhà đi theo tiếng gọi tỉnh thức, để tìm về món quà Chân như dâng tặng mẹ trong uyên nguyên dòng giác thuở nào.

Mẹ ơi! giữa hai bờ mộng – thực của cái quán trọ đời này, nào ma mỵ xảo thuật, nào cố chấp cường quyền. Con mông lung khiếp đảm như lạc đi phương hướng, nào biết đâu là lẽ huyền diệu của Phật đà. Có những đêm con suy tư thổn thức, huyết lệ tràn mà chẳng thót thành câu. Hiếu đạo kiếp này phải chăng con là kẻ vong ân thất nghĩa, hoang phí một đời mà chân tướng vẫn là kẻ phàm phu.

Mẹ ơi! Con vẫn biết mẹ ngày đêm mỏi mòn đợi ngày con trở lại, dù chỉ là giúp mẹ luồng chỉ qua kim tay bé nhỏ. Mẹ vẫn ngồi khâu cái áo cũ thuở nào con hay mặc. Mắt mẹ yếu dần vì thời gian hay nhìn nơi xa mong chí nguyện con thành tựu. Dầu cách trở quan san, nghìn trùng nơi viễn xứ, con vẫn luôn hoài niệm mẫu từ và thành tâm thắp nén hương lòng cầu nguyện hồng ân sắc tứ, mẹ vẫn luôn an lạc và hiện hữu trong con…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: