Đăng bởi: NT | 28 Tháng Chín, 2008

Truyện ngắn: Cuộc điện thoại lúc nữa đêm

Lê Đàn
Nguồn: Báo Giác Ngộ số 450

Chuông điện thoại reo vang lúc nửa đêm, người vợ thức giấc, những ý nghĩ sợ hãi hiện lên trong đầu óc còn ngái ngủ, bà vội cầm lấy ống nghe. A lô…

Mẹ ơi!

Bà gần như không nghe được giọng thì thầm trong tiếng nhiễu sóng. Nhưng bà lập tức nghĩ đến con gái. Khi một giọng con gái đang khóc rõ dần, bà liền chộp lấy cổ tay chồng siết chặt.

– Mẹ ơi, con biết là khuya roi. Nhưng đừng… mẹ đừng nói gì trước khi con nói hết. Và mẹ không cần hỏi, vâng, con đã uống rượu. Con đã chạy xe như bay và…

Người vợ hít một hơi ngắn đau nhói, buông tay chồng rồi áp tay lên trán. Trí óc bà vẫn còn mờ mịt vì giấc ngủ và bà cố đẩy lùi sự sợ hãi. Có một điều không tốt đang xảy ra.

– Và con rất sợ. Con chỉ nghĩ mẹ sẽ đau như thế nào nếu một người cảnh sát đến nhà và nói con đã chết. Con muốn… về nhà. Con biết bỏ trốn là sai lầm. Con biết mẹ đã lo đến phát ốm. Đáng lẽ con phải gọi cho mẹ từ lâu nhưng con sợ… sợ…

Những tiếng khóc thành thật tràn ra khỏi ống nghe và tuôn vào tim bà. Ngay lập tức bà tưởng tượng đến khuôn mặt con gái bà và đầu óc bà như tỉnh hẳn.

– Mẹ nghĩ…
– Không? Xin mẹ để con nói hết! Con xin mẹ! Con bé nài nỉ.

Bà dừng lại và cố nghĩ ra điều cần phải nói. Con bé tiếp tục với giọng nói đứt đoạn:

– Mẹ ơi! Con biết con không nên uống rượu vào lúc này, nhưng con rất sợ… Mẹ ơi ! Con sợ lắm…

Giọng nói lại đứt đoạn và bà cắn môi cảm thấy mắt mình cũng ngấn lệ. Ông chồng nhìn bà đôi môi mấp máy ra dấu hỏi:

– Ai vậy?

Bà lắc đầu. Ông chồng nhảy xuống giường lấy chiếc điện thoại không dây lắp vào cùng nghe cô bé đang nói gì.

– Mẹ còn đó không? Xin mẹ đừng gác máy! Con cần mẹ. Con rất cô độc…

Người vợ nhìn chồng chăm chăm mong ông góp ý.

– Mẹ đây, mẹ không gác máy đâu. Bà nói.

– Mẹ ơi ! Tại sao mẹ không bao giờ để con kể mẹ nghe con cảm thấy thế nào, như thế cảm giác con không quan trọng. Vì mẹ là mẹ của con, mẹ nghĩ mẹ biết mọi câu trả lời. Nhưng đôi khi con không cần những câu trả lời. Con chỉ muốn có người lắng nghe con.

– Mẹ đang nghe con đây! Bà thì thầm.

Lúc này hai ông bà đã nhận ra cô gái kia không phải con mình. Cô ta đã gọi nhầm số, nhưng họ đồng tình tiếp tục trò chuyện như thể với con mình. Người vợ đã lắng nghe và nói những lời nhỏ nhẹ khuyên cô nên gọi taxi về nhà. Cô gái vẫn tin mình đang nói chuyện với mẹ. Bà thở phào nhẹ nhõm khi phía đầu dây bên kia giọng cô bé đã trở nên vui vẻ hơn nhiều: Mẹ ơi! Taxi đến rồi! Con về nhà đây! Con cúp máy mẹ nhé! Nhớ mẹ nhiều!

Xong cuộc nói chuyện, hai ông bà liền bước qua phòng bên cạnh nhìn con gái yêu đang ngon giấc. Người vợ lau nước mắt nói với chồng: Chúng ta cần phải học hạnh lắng nghe!

(Kể theo Cuộc điện thoại lúc nửa đêm, dịch giả Hạnh Loan)

phatphap.wordpress.com & http://www.phatphapnhiemmau.com

Advertisements

Responses

  1. hay quá


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Danh mục

%d bloggers like this: