Đăng bởi: NT | 22 Tháng Mười, 2008

Ẩn trong vị mặn

Hoàng Dũng Hùng
Nguồn: Báo Giác Ngộ số 452

Nhà chùa luôn có nhiều trái cây, đặc biệt là chuối. Trước đây khi trái cây nước ngoài chưa nhập vào nhiều và phong phú như ngày nay thì chuối là loại trái phổ biến nhất mà Phật tử thường chọn để cúng dường. Hình ảnh nải chuối dâng cúng chư Phật có thể xem đó là hình ảnh đặc trưng, gần gũi và thân thương của các ngôi chùa và nhất là ở bàn thờ tại nhà của nhiều gia đình Việt theo đạo Phật.

Hồi ấy ở ngôi chùa nơi ân sư của tôi trụ trì bổn đạo cũng không có nhiều trái cây để chọn, vì vậy với tấm lòng thành nhiều người thường mang hương hoa và chuối để cúng dường Phật. Chuối cúng nhiều đến mức các cô làm công quả tại chùa thường ép chuối rồi mang lên sân thượng phơi khô và để dành dùn đãi Phật tử mỗi khi về chùa. Vị ngọt của chuối khô đã gắn liền ngôi chùa thân thương và với tuổi thơ của tôi và nhiều tuổi nhỏ khác hay đến chùa cùng ba mẹ ngày ấy…

Quả chuối sứ có một vị ngọt thật đặc biệt và thơm lúc chín mọng. Khi ép, quả chuối tươm ra nhiều mật với mùi thơm lừng rất hấp dẫn, cũng chính hương thơm và vị ngọt này đã thu hút ruồi và kiến thường kéo nhau đến “thưởng thức”. Các cô làm công quả dùng vải mùng để che thì tránh được ruồi nhưng không ngăn được kiến. Và khi kiến đã bu vào thì không ít thì nhiều khi phủi đi thì một số kiến đồng thời cũng bị tiêu diệt…

Vô tình phải sát sanh nhiều sinh vật điều này khiến ai cũng không vui nhưng vẫn chưa biết phải giải quyết bằng cách nào. Và câu chuyện “vô tình sát sanh” ấy đến tai thầy trụ trì. Một hôm, thầy gọi các cô đến rồi hướng dẫn rằng: “Hãy pha sẵn một thau nước muối, sau khi ép chuối xong, thả chuối ngâm vào dung dịch ấy, sau đó mới lấy ra phơi. Vì kiến và ruồi chỉ mê vị ngọt, với lớp muối bọc bên ngoài chắc chắn ruồi và kiến sẽ chê và không đến nữa…”.

Các cô vâng lời làm theo cách ấy, quả nhiên kiến và ruồi không đến nữa và sau đó khi thưởng thức chuối khô còn tuyệt hơn vì có thêm một vị mặn rất lạ hòa lẫn với hương thơm nồng và vị ngọt đặc biệt của chuối…

Hôm khác, lúc thầy trò quây quần cùng nhau bên ly trà nóng. Phật tử trong chùa ai cũng tâm đắc và thích thú với sáng tạo chế biển món chuối của thầy. Rồi thầy cười rất tươi và nói rằng: Theo thầy thì việc sáng tạo ấy là bình thường. Trước hết là chúng ta cần thực hiện tình thương với sinh vật, tránh tuyệt đối sự sát sanh dù chỉ là vô tình và sau nữa sở dĩ ứng dụng của thầy thành công là vì tất cả chúng sinh thường có thói quen là nôn nóng quyết đạt mục tiêu mình mong muốn một cách nhanh nhất. Khi mục tiêu ấy không đạt được thường thối chí, chán nản và bỏ ngay. Vị mặn thì trái ngược hoàn toàn với ngọt vì vậy những sinh vật tìm kiếm sẽ rời xa khi không đạt được điều mong muốn…

Tương tự như vậy, ở đời sự thành công của mọi người thường đến không dễ dàng. Rất nhiều khi chúng ta đã đến ngay sát mục tiêu cuối cùng nhưng có thể vấp phải một “vị mặn” làm chúng ta chán nản và dừng bước nhưng nếu tinh ý thì rất có thể ẩn bên trong vị mặn đắng ấy là hương vị của ngọt ngào của tưởng thưởng của thành công…

phatphap.wordpress.com & phatphapnhiemmau.com

Advertisements

Responses

  1. y nghyia bai nay rat dung voi nhung y nghi va viec lam cua dai da so con nguoi tren coi doi nay!

  2. nam mo – a -di da phat bai nay co gia tri tuyet voi! nguoi xem rat thich doc!


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Categories

%d bloggers like this: