Đăng bởi: NT | 24 Tháng Sáu, 2009

Ngồi buồn nhớ truyện Tây Du

THƯ TRUNG
Nguồn: Báo Mực Tím 883
Đánh máy: Huỳnh Hoa – Viên Lâm

Truyện và phim Tây Du Ký có sức hấp dẫn người đọc, người xem nhiều thế hệ do tính chất vui, trào phúng và các tình tiết li kì khó đoán của nó. Ngoài ra nó còn hấp dẫn hơn nhờ vào 4 nhân vật chính trong đoàn Tây du.


Trước hết, nhận vật Trư Bát Giới vốn là vị Thiên Bồng nguyên soái bị đày xuống làm … heo chỉ vì thiếu đứng đắn với phụ nữ. Hình hài dị dạng, tính tình trẻ con, ưa nạnh hẹ, chuyên gia “bùi lan”, háo ăn và “hảo ngọt”, Trư còn có tính … hay “đâm thọc” với thầy trưởng đoàn, Nhưng Trư không thâm hiểm, lại vui nhộn, nhờ đó mà cuộc trường chinh bớt phần căng thẳng. Điều đáng suy ngẫm là Trư sống theo bản năng và phải chăng ông là một phần trong bốn phần không thể thiếu của một con người: cái thân xác? Ba phần tư của một con người hoàn chỉnh còn lại phân bố trong tính cách của Tôn Ngộ Không, Sa Tăng và Đường Tăng. Con đường thỉnh kinh quá sức gian nan, nếu không có Ngộ Không thì liệu đoàn có được bình an trước bao nhiêu yêu quái – tượng trưng cho cái ác? Có 72 phép thần thông, Tôn Ngộ Không là người tài giỏi nhất trong bốn người. Tôn, phải chăng là cái trí của một con người? Đường thỉnh kinh khác chi đường đời, vô cùng gập ghềnh trắc trở, không có cái trí để vượt qua thì e khó lòng thực hiện được ước mơ. Mà có trí, có tài thường hay kiêu căng, đôi khi độc ác cho nên trên đầu của Thạch Hầu mới bị Phật bà ém cho một vòng kim cô như một cái thắng trong xe có động cơ. Biết bao lần, vì không nghe lời đệ tử Tôn Ngộ Không (không theo cái trí) mà Thầy Tam Tạng đẹp trai suýt bị ăn thịt hoặc phải … làm chồng nữ yêu quái! Công bằng mà nói, Thầy là người gánh trọng trách vua giao nhưng Đường Tăng không đủ tài trí cho một nhiệm vụ như vậy. Như thế, Thầy có cái gì? Đường Tăng là cái tâm cao cả, một từ tâm hiếm có và nhờ đó mà ông không nề gian khổ quyết thỉnh cho được bộ Kinh để cứu chúng sinh. Quên mình vì đời chính là cái cao cả nhất của nhân vật này. Chữ Tâm cần gắn với chữ Tài và cả hai “chữ” này chỉ có con người mới có. Và cuối cùng, coi phim Tây Du Ký hẳn không ai quên được đai vác, cửu vạn gánh tất cả hành lí, lương thực cho cả đoàn. Đó là Sa Tăng Ngộ Tịnh – nhân vật ít nói, ít hành động nhất trong truyện. Một gánh trên vai, không càu nhàu ( như Trư Bát Giới), Sa Tăng, chính là đức nhẫn, phần hoàn toàn không thể không có trong cuộc sống. Nhà văn Ngô Thừa Ân của Tây Du Ký đã tạo ra một bộ truyện lớn hơn nhiều người tưởng, nó không chỉ là truyện để giải trí mà còn là đọc để suy ngẫm.

Bản năng + trí tuệ + cái tâm + nhẫn nại = con người hoàn chỉnh. Bốn thứ này nằm ở bốn nhân vật chính, luôn bổ sung cho nhau để đi đến đích. Đó cũng là sức hấp dẫn mà Ngô Thừa Ân mang đến cho mọi người ở mọi thời.

phatphap.wordpress.com & phatphapdaithua.com & phatphapphothong.com

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Chuyên mục

%d bloggers like this: